Thiếu phương pháp thì người tài cũng có lỗi. Có phương pháp thì người bình thường cũng làm được đều phi thường "

Ngày 20 tháng 08 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Trang viết học trò

Cập nhật lúc : 00:26 04/11/2012  

CẢM ƠN MẸ

CẢM ƠN MẸ
 
  
Năm nay con đã mười sáu tuổi. Mười sáu năm trôi qua, bao nhiêu vất vả lo toan trong cuộc đã in hằng lên vầng trán, đôi mắt và cả mái tóc điểm bạc của mẹ.

Mẹ ơi! mặc dù không được may mắn như những bạn cùng trang lứa, không có ba ở bên cạnh nhưng con vẫn cảm thấy mãn nguyện lắm rồi. Con bằng lòng với những gì con đang có. Vì con đươc sinh ra trên cõi đời này và được làm con của mẹ. Với con niềm hạnh phúc nhất bây giờ là hằng ngày được nhìn thấy mẹ, được cùng mẹ ăn bữa cơm gia đình  dù đơn giản mắm muối dưa cà.
Năm xưa lúc con hai tuổi thì ba bỏ đi tìm hạnh phúc mới bỏ lại bốn người con nheo nhóc và ngươi vợ hiền lành lúc chưa nếm trải hết mùi vị cuộc đời. Người ta đủ vợ đủ chồng mà cuộc sống còn gian nan vất vả huống chi chỉ có mẹ một thân một mình nuôi dạy chúng con. Vậy mà bây giờ các con của mẹ có thiếu gì đâu. Từ miếng ăn giấc ngủ đến cái sách quyển vở. Mẹ ơi! hằng ngày thấy mẹ đi sớm về khuya , thấy những giọt mồ hôi trên khuôn mặt tiều tụy của mẹ lúc về đến nhà, con thấy thương mẹ lắm con muốn đến ôm mẹ và nói rằng "con yêu mẹ". Nhưng mẹ ơi con không đủ can đảm để nói lên ba từ thiêng liêng ấy. Con chỉ biết nhủ lòng mình sẽ cố gắng học thật giỏi, sẽ làm cho mẹ thấy hãnh diện vì con. Nếu bây giờ có một điều ước con muốn ước rằng thời gian sẽ ngừng lại lúc này để con được sống trong tình yêu thương của mẹ mãi mãi. Vì con lo sợ thời gian sẽ làm cho khuôn mặt mẹ có nhiều nếp nhăn, con sợ mái tóc ấy sẽ ngày càng điểm bạc. Và con lo sợ một mai mẹ sẽ không còn ở bên cạnh con nữa. Dẫu biết rằng đó là điều tự nhiên và là lẽ vô thường. Mẹ ơi! mẹ đừng rời xa con nhé! Nếu cuộc sống này con không được nhìn thấy mẹ con sẽ đau khổ và chênh vênh lắm đấy. Sẽ không còn ai cổ vũ động viên những lúc con vấp ngã. Sẽ không con ai chỉ đường dẫn lối con bước tiếp.
Mẹ biết không? có người hỏi rằng ba của con là ai và con trả lời rằng ba của con chính là mẹ đấy. Đối với con mẹ vừa là người mẹ và cũng là cha của con. Mẹ là người lo toan cuộc sống kinh tế trong gia đình đã vậy mẹ còn là người dạy dỗ con cách làm một con người có ích cho xã hội.
Mẹ của con thật phi thường và nhân hâu. Con biết có rất nhiều người mẹ sẽ gieo vào đầu óc con trẻ sự thù hận, căm ghét người cha phản bội, không làm tròn trách nhiệm đối với gia đình nhưng mẹ thì khác, mẹ lúc nào cũng dạy dỗ chúng con phải biết thương ba, phải nhớ đến cội nguồn của mình. Đó là điều mà ít ai có thể làm được.
Cuối cùng con muốn nói rằng cám ơn mẹ đã sinh ra con, đã yêu thương, chăm sóc con đến ngày hôm nay. Và con muốn mẹ biết rằng con đang rất hạnh phúc vì có mẹ bên cạnh.

                                             Nguyễn Thị Minh Phương- 11A1

Chưa có bình luận nào cho bài viết này