Học mà không bao giờ cảm thấy đủ, là sự khôn ngoan. Dạy mà không bao giờ cảm thấy mệt mỏi, đó là tình yêu thương "

Ngày 20 tháng 08 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Trang viết học trò

Cập nhật lúc : 00:01 04/11/2012  

CHÚT BÂNG KHUÂNG GỬI THẦY, MẸ

 

     Đây là lần đầu tiên tôi dám viết những dòng chữ mang đầy màu sắc tâm trạng đến với mọi người như thế này, thực sự trong tôi lúc này đây, tôi rất muốn viết một cái gì đó để trút bỏ những cái gọi là nặng trĩu đang đè lên ngực tôi.

    Tôi là học sinh năm cuối của trường THPT Bùi Thị Xuân những ngày cuối cùng ngồi trên lớp cùng các bạn đã dần trôi qua. Có lẽ cũng giống nhiều người khác, tôi mang trong mình những khát khao, những ước mơ và cả niềm tin vào chặng đường phía trước, nhưng không vì thế mà thiếu những cảm giác chông chênh trống vắng và nhớ nhung một cái gì đó vô định, có lẽ đó là sự luyến tiếc khi không còn được ngồi trên ghế nhà trường, không còn những kỉ niệm cùng nhau thời đi học. Đôi khi tôi ước rằng mình đừng được sinh ra, để đừng phải bon chen trong cuộc sống này, đừng thấy những cảnh chướng tai, gai mắt. Và đôi khi tôi có thể thỏa sức tung tăng trên đường quê, chạy khắp cánh đồng để bắt cào cào, châu chấu, được ngủ cùng mẹ nghe mẹ hát ru, được ngồi trước xe máy của ba tôi về quê ngoại được thỏa sức ngắm nhìn bầu trời qua con mắt trẻ thơ. Ba năm học trôi qua đã dạy cho tôi biết rằng bầu trời không phải bao giờ cũng có màu hồng, nó còn có những lúc xanh và xám, cho tôi biết những cạm bẫy cuộc đời luôn bao quanh và chực vồ lấy mỗi người, cho tôi biết những bon chen ganh đua ngay cả trong lớp như thế này. Con người thật kì lạ, khi vui vẻ, đi theo bên cạnh bạn bè ,bị cuốn vào những cuộc vui, chẳng bao giờ người ta nghỉ về cha mẹ. Khi buồn chán, tuyệt vọng, hay khi hết “tiền” mới nhớ đến họ và tôi cũng không nằm ngoài vòng quay đó. Tôi chẳng bao giờ hỏi thăm sức khỏe mẹ tôi dù biết rằng mẹ mệt mỏi nhiều vì bệnh thoái hóa khớp. Tôi chưa bao giờ nói với ba và mẹ rằng tôi yêu họ, dù tôi thấy xót xa khi thấy mái tóc của mẹ ngày càng thưa, và giờ cũng không cần phải tìm kiếm lâu những sợi tóc bạc, khi thấy trên trán ba tôi nhiều nếp nhăn… Tôi đã lớn, nhưng mãi mãi chỉ là một đứa trẻ con to xác, dẫu có tự tin đứng lên sân khấu hát, dẫu đứng trước các thầy cô để đọc những bài cũ, tôi vẫn không bao giờ muốn là người lớn trong mắt mẹ tôi, tôi  muốn được sà vào lòng mẹ mỗi khi về nhà, được ngồi ở cửa chờ ba đi công tác về, ngóng xem có quà gì cho tôi không, muốn được đấm lưng mỗi khi ba mỏi,… và còn nhiều việc tôi muốn làm ngay còn lúc thơ bé, dẫu biết rằng chẳng có một con đường nào dẫn tới ngày hôm qua.
    Tôi muốn qua đây gửi tới ba và mẹ tôi những lời yêu thương nhất, tôi luôn mong họ khỏe mạnh, và dõi theo thôi trên từng bước của con đường đầy chông gai sắp tới, tôi muốn nói với họ rằng dù thế nào đi nữa, con vẫn sẽ luôn cố gắng, và con rất yêu ba và mẹ.

YÊN THI-12A8

Chưa có bình luận nào cho bài viết này