Ngủ dậy muộn thi phí mất cả ngày, ở tuổi thanh niên mà không học tập thì phí mất cả cuộc đời "

Ngày 20 tháng 08 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Trang viết học trò

Cập nhật lúc : 00:30 04/11/2012  

Cô Ơi! Con….

Mỗi nốt nhạc là một cung bậc tình ca, mỗi màu sắc là ước mơ cuộc sống và mỗi kí ức là một nỗi nhớ mong tha thiết.

Sự lung linh giữa tình cô trò, sự gắn kết kì diệu của người mẹ khiến đứa con này không một phút giây ngưng nhớ lại. Cô ơi!Cho con gọi cô là mẹ bởi từ lúc nào không hay, cái cảm giác thân yêu đã đi vào tâm trí con như nguồn động viên, an ủi con suốt cuộc đời. Cô là mẹ bởi sự lo lắng, sự tận tâm chẳng giới hạn. Người ta bảo rằng” Không thầy đố mày làm nên” nhưng cô ơi, biết ai biết được cái ý nghĩa thiêng liêng và cao trọng của nó. Bởi lẽ chúng con cũng vậy, đã từng không biết bao nhiêu lần vô tình, để ý nghĩa về tình thương của cô đi qua như một cơn gió, đến rồi đi, không một chút vướng bận gì. Bây giờ con mới hiểu rằng : Cô chính là người dẫn dắt con đến với thế giới muôn hình vạn trạng. Biết bao nhiêu lần vấp ngã, bao nhiêu lần khờ dại vây lối con, nhưng cũng là cô mở rộng lòng mình, dang rộng vòng tay ấm áp nâng bước con, nuôi dưỡng tri thức cho con và đưa con tiến lại gần hơn với bến bờ ước mơ. Có thể vì thế mà ngày hôm nay, con lại thấm thía hơn tình cảm của cô dành cho con…….Không biết bây giờ cô có còn nhớ, riêng con thì không thể nào quên được những buổi học nghiêng ngã bởi những câu chuyện vui của cô, không bao giờ chúng con vui như thế cả! Bây giờ, xa cái ngày tháng vui vẻ đó rồi, quá khứ đã lùi dần mãi mãi và con chỉ có thể bước trong giây phút hiện tại, tiếp tục học tập và rèn luyện thật tốt. Cô à, bao nhiêu lời nhắc nhở, khuyên bảo của cô là bấy nhiêu kim chỉ nam quý báu, dẫn lối con trên đường đời. Chính vì thế, con sẽ cố gắng thật nhiều, chẳng biết ngày mai như thế nào nhưng con sẽ tin vào cuộc sống, tin vào những gì con đang có và đặc biệt là tin vào môi trường con đang rèn luyện, nơi con đang tiếp tục từng bước khám phá cuộc sống. Nhưng cô ơi! Chắc chắn trên con đường chông gai ấy, hành trang con mang theo mãi luôn là lời nhắn gửi của cô, người mẹ thân yêu của con.

                                   Nguyễn Thị Việt Trinh-11A5    

Chưa có bình luận nào cho bài viết này