Một người thầy tốt giống như ngọn nến – cháy hết mình để thắp sáng đường đi cho những người khác "

Ngày 20 tháng 08 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc học sinh

Trang viết học trò

Cập nhật lúc : 00:21 04/11/2012  

Ơn mẹ

 

          Mỗi con người chúng ta đều được sinh ra và lớn lên trong vòng tay chăm sóc đầy yêu thương của mẹ . Tình cảm người mẹ là tình cảm thiêng liêng và bao la, không bao giờ bị hủy diệt nó luôn luôn tồn tại trong sâu thẳm mỗi người con .

                              Mẹ tôi lận đận thân cò

                              Nắng mưa lặn lội sông hồ nuôi con

                              Mỗi ngày tôi một lớn khôn

                              Mẹ như trăng xế hao mòn hôm mai

         Mẹ phải khó nhọc cưu mạng con chín tháng mười ngày, chịu sự đau đớn trong lúc đẩy thai nhi. Ân đức của mẹ là: sinh, cúc, súc, dục, vũ, cố, phúc, phục, trưởng. Mẹ đã cố gắng thực hiện những ân đức đó và cố gắng uốn nắn con. Mẹ đã khóc khi con đau nhưng chưa một lần con rơi nước mắt vì mẹ, điều đó có phải con quá vô tâm hay con không đủ tình cảm đối với mẹ, con đã suy nghĩ về điều đó rất nhiều nhưng chưa hề có được câu trả lời trọn vẹn .

     Con nhớ hồi nhỏ mẹ luôn hát ru cho con ngủ, có những lúc con khó ngủ mẹ phải vỗ về, ru con đến tận khuya rồi mẹ mệt mỏi gục xuống giường mà ngủ quên. Con còn nhớ ngày đầu tiên con cắp sách đến trường, mẹ lo mọi thứ cho con, dặn con đủ điều. Lúc đến trường mẹ định dắt tay con đến lớp học, lúc đó con nhìn sang thấy một bạn tự đi vào lớp học mà không cần bố mẹ đưa vào vì sĩ diện con liền hất tay mẹ ra rồi nói:” Con lớn rồi, con tự đi vào được.” Những phụ huynh khác ái ngại nhìn mẹ nhưng mẹ cười và nói: ”Con đang dần lớn khôn đấy con yêu”.

Con đang dần lớn khôn và con theo đuổi những điều mới mẻ mà không đoái hoài gì đến mẹ. Có những lúc con cảm thấy uất ức, buồn bực khi mẹ làm những điều khác với những bà mẹ, nhiều lúc nhìn bạn bè con được ba mẹ nuông chiều mà con cảm thấy khó chịu. Con biết mỗi cách dạy của mỗi người mẹ khác nhau nhưng cùng chung một mục đích là con mình sẽ giỏi giang. Nhưng mẹ à, có phải cứ phải “cột chặt” con thì con sẽ ngoan hơn đâu, mẹ càng cố làm điều đó con lại càng cố thoát ra để rồi lại cãi vã nhau. Con không hề muốn điều đó xảy ra. Mẹ bảo càng ngày con càng vô phép tắc, con cũng không biết từ khi nào con trở nên như vậy, nhiều lúc con ngồi nghĩ về những việc con đã làm con muốn nhận sai nhưng sao trong đầu con luôn hiện lên câu nói : “Không được …”, mẹ luôn nói không khi con xin phép một điều gì đó, có lẽ chính vì điều này mà con luôn buồn vì mẹ .

Dù con đang lớn khôn nhưng mẹ luôn bảo: “Trong mắt mẹ con hãy còn trẻ con lắm” nhưng mẹ biết không con không hề muốn là đứa  trẻ con trong mắt mẹ nữa, con muốn trong mắt mẹ con đang dần lớn khôn.

Mẹ biết không dù rằng con cảm thấy buồn vì mẹ nhưng con vẫn luôn nhớ mẹ là người sinh ra con và nuôi lớn con, mẹ là người thầy dạy con những chữ cái đầu tiên, dạy con đứng dậy lúc con vấp ngã, mẹ vừa là y tá, vừa là cô bảo mẫu tận tình khi chăm sóc con.

   Lúc này đây, con mới nhận ra sự già nua trong mắt mẹ , mẹ biết không mỗi lần nhìn nếp nhăn của mẹ lòng con lại chua xót, đôi mắt mẹ luôn dõi theo con từng ngày, mẹ hay khuyên bảo những điều đúng đắn, mẹ luôn giúp con sống tốt, sống đúng.

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không ?

 “Con xin lỗi” có lẽ con không đủ dũng cảm nói lên ba từ này trước mặt mẹ, con sẽ cố gắng làm mọi điều vì mẹ nên con xin mẹ đừng rơi lệ vì một đứa con chưa làm tròn chữ hiếu như con!!!                                     

                                         Hà Xuân Minh Thư-Lớp  10A2

Chưa có bình luận nào cho bài viết này